Áy náy với “mặt hàng” bản thân huấn luyện.

Chia sẻ về định đoạt bỏ cuộc chỗ đứng đa dạng người mơ ước ở một trường công lập thuộc Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội, TS Thoại tiết lộ cái cớ lớn nhất chắc có lẽ là việc bản thân cảm chi phíc áy náy với tư cách người thầy khi huấn luyện ra những lứa học viên không ưng ý.

Hiệu trưởng bỏ trường về làm vườn
TS Vũ Văn Thoại lúc còn là Hiệu trưởng Trường CĐ Nghề Công nghệ – Kinh tế Hà Nội.

Sau 2 năm giữ cương vị người dẫn đầu, anh ngộ ra rằng ngôi trường bản thân công vụ cũng như các trường cao đẳng nghề khác đều đang chịu áp một sự kiện khung quá nặng về các môn lý thuyết chung. Từ đó dẫn đến việc trường huấn luyện nghề không được theo mong muốn và không sát với thực tiễn người áp dụng lao động cần.

“Các em học nghề cần những cái thực tiễn mà công ty cần đó là những kỹ năng lãnh vực nghề, khát vọng cố gắn trong công việc. Tuy nhiên trong trường lại phải học những hiểu biết khung buộc phải xa rời thứ công ty cần. Bản thân tôi lại chẳng thể tự biến đổi điều đó và khi huấn luyện ra những lứa học viên không ưng ý, với tư cách là người thầy, tôi cũng không thấy dễ chịu”, TS Thoại nói.

Điều anh Thoại buồn nhất là không chỉ phải học những hiểu biết lý thuyết suông đa dạng mà hiện người học rất thiệt thòi khi mối liên lạc giữa các trường nghề và công ty ở VN quá lỏng lẻo.

Anh Thoại share: “Ở ngoại quốc, mối mối quan hệ này rất tốt. Người học nghề chỉ học một số buổi ở trường trong tuần, bước này về công ty làm việc thực tiễn, vừa học thêm những gì còn thiếu khi ở trường. Học viên vừa học vừa có lương, sau khi hoàn thành khóa học đa số các em có thời cơ được các công ty nhận không ngừng bởi vừa có tay nghề vừa hiểu văn hóa công sở. Trong khi đó, ở ta, học nghề tuy nhiên khung rất nặng, học lý thuyết đa dạng và đa số học ở trường thì làm sao các em có tay nghề tốt được”.

Anh Thoại cho rằng, việc huấn luyện không thực tế cũng là nguyên nhân khiến nước ta khó hội nhập và cũng không có sức hút được người học nghề bởi học ra tuy nhiên không hợp lý với công ty.

Về cải tiến trồng trọt.

Thực tế bản thân anh Thoại không quá áp lực đời trước định đoạt bỏ cuộc ghế Hiệu trưởng. Bởi đây cũng là thời cơ để anh có thêm đa dạng thời lượng thực tế hóa giấc mộng tạo ra một nền trồng trọt có ích lợi cao cho VN với niềm sở thích cây đàn hương.

Hiệu trưởng bỏ trường về làm vườn
TS Vũ Văn Thoại bàn luận với các chuyên viên bên vườn ươm đàn hương của bản thân.

Anh Thoại biết đến rồi “mê” và dành thời lượng tìm hiểu tương tự cây nguồn gốc từ Ấn Độ này đã khoảng 10 năm từ một lần sang nước bạn và thấy nó mang lại ích lợi kinh tế cao. Đây là loài cây được áp dụng diện tích lớn trong đa dạng lãnh vực như công nghiệp mỹ phẩm cấp cao, nước hoa, dược liệu, mỹ nghệ… và có chiết xuất đa năng được ví như “giọt vàng” với chi phí khoảng 4.500 USD/kg. Tuy nhiên, ở VN loại cây này còn khá mới.

“Nếu trồng được ở VN, chắc hẳn chắc rằng nó sẽ là cây có ích lợi cao nhất trong các cây lâm nghiệp của nước nhà và có khả năng biến đổi bề ngoài của nền trồng trọt nước nhà trong việc tạo ra những cây trồng có ích lợi kinh tế cao”, TS Thoại nói.

Tuy nhiên, tương tự cây này rất khó nhân tương tự và hạt để nhân tương tự phải lấy từ cây mẹ sạch bệnh từ 10 năm tuổi trở lên. Song càng già, cây càng cho ít hạt. Đặc biệt, hạt của nó chỉ nảy mầm trong vòng 4 tháng. Vỏ dày tuy nhiên phía ẩn sâu hạt lượng chiết xuất rất lớn cho nên tỉ lệ nảy mầm rất thấp.

Vì vậy, để đuổi theo sở thích, anh Thoại mất khá đa dạng thời lượng để tìm hiểu.

Anh đã có hàng chục chuyến đi thực địa rong ruổi tại các khu rừng, các Viện tìm hiểu, và các trang trại tại Ấn Độ,.

Thậm chí, ngay cả những năm lãnh đạo trường nghề, năm nào anh Thoại cũng dành thời lượng sang Ấn Độ để học hỏi quy trình tạo tương tự, chăm lo,… tương tự cây này.

“Tôi dành đa số tiền lương hàng tháng đi đến đa dạng vùng đất khác nhau để tìm hiểu mẫu đất trồng khảo nghiệm. Đến nay đã quy hoạch ra được một số vùng có khả năng cải tiến được cây đàn hương. Đàn hương không chịu được ngập úng hay thoát nước kém, cũng không hợp lý để trồng ở ven biển, chỗ cường độ cao có bão lớn hay ở những vùng quá lạnh. Vì thế, Đông Bắc Bộ và Tây Nguyên là 2 vùng trồng tốt nhất”, anh Thoại tiết lộ.

Hiệu trưởng bỏ trường về làm vườn
Anh Thoại đang gieo hạt cây đàn hương.

Hiện, anh cùng nhóm đồng nghiệp của bản thân trồng khảo nghiệm cây đàn hương tại khoảng 40 tỉnh/thành trên cả nước và cho tín hiệu rất khả quan về một hướng thoát nghèo cho các hộ nông dân.

Anh Thoại share hiện anh đang làm đất trên diện tích 10 hecta ở huyện Tân Sơn, Phú Thọ để làm vườn mẫu cho bà con học hỏi.

Những nỗ lực của anh cũng được đền bù khi nhận được tin vui là bản cam kết giữa các bên từ một công ty đối tác Ấn Độ bao tiêu 100% mặt hàng đầu ra của cây đàn hương.

Chào anh ra về, tôi hỏi có bao giờ anh nuối tiếc với chức vụ bản thân đã có để về “làm vườn” như hiện giờ, anh cười đáp: “Được đuổi theo niềm sở thích, bản thân tôi chưa được tiếc nuối về chức vụ từng có. Tôi chỉ tiếc cho công vụ huấn luyện nghề vẫn bỏ ngỏ việc gắn kết giữa ngôi trường và công ty. Tôi nghĩ việc xây dựng sự kiện khung không gì tốt hơn là phải từ công ty. Có chừng đó mới huấn luyện sát với thực tiễn”.

Vị cựu hiệu trưởng cũng share nếu thắng lợi trong thời lượng tới, anh sẽ quay trở lại với hướng huấn luyện nghề và xu hướng cho người học trên góc độ công ty.